xem phim haihay nhat xem phim chau tinh tri 2014 xem phim ma 2014 nghe nhac che hay


Hỗ trợ trực tuyến

0912344084
Bùi Phúc Hải

Lượt truy cập

Lượt truy cập : 1715381
Online: : 46

Liên kết website

Hỗ trợ thanh toán

Văn hóa & Giáo dục

NGHỊ LUẬN VĂN HỌC LỚP 11 - THPT (Những bài văn hay đặc sắc chọn lọc)

 

 

 

 

 

 

 

 

Bài số 112: Phân tích bài thơ tự chọn mà anh (chị) yêu thích.

 

                                            Tháng Mười

                                            Tháng Mười náo nức cơm chăm

 Đỏ sen sóng hạt thơm đằm bát men

 Rạ rơm, tiếng trẻ, ánh đèn

 Đọt tre đã dựng trăng đêm thượng tuần

 Mẹ ngồi nhẩm tính trước sân

 "Năm nay nhà thóc đủ ăn hết mùa"

 Chị đang san rộng giỏ cua

 Đồng triều lấm láp đẫy trưa nắng vàng

 Mai là phiên chính chợ Măng

 Chắc rươi đáy Lộng Khê sang bán nhiều.

 

Tôi thì suốt sáng sang chiều

 Lớp trường bè bạn, cánh diều chân đê

 Đêm về náo nức lắng nghe

 Miền Nam đồng khởi: Bến Tre - bưng biền...

 

Thoáng mà đã mấy mươi niên

 Bôn ba đến tận tri thiên tuổi này

 Thăm quê vui đó, buồn đây

Nét xưa phai nhạt, dáng nay xô bồ

 

Còn đâu nẻo Giẽ, đường Cờ

 Còn đâu lối tắt ra đò sang ngang?

 Ao làng vùi lấp nước trăng

Dọc ngang sừng sững mái bằng vôi ve

 Đồng triều đã phố, đã hè

Xập xình tiếng nhạc khuya về vọng xa

Chợ Măng thêm điểm bán hoa

Tháng Mười rươi chỉ đôi ba người chờ...


Chị tôi tóc đã bạc phơ

 Mẹ tôi quy Phật chỉ mơ thấy người

Bao giờ lại sáng nụ cười

Những năm náo nức tháng Mười - cơm chăm?

                                           Minh Phúc

                                       (Ngàn năm thơ Việt - NXB Văn học, 2010)

 

Bài làm

Tháng Mười - một tình quê dào dạt

Ngày xưa, qua những ngày giáp hạt đầy lo âu - Tháng Tám đói qua, tháng  Ba đói chết, người dân cày lại hồi hộp chờ mong khi tháng Mười đang tới. Nắng vàng hoe, lúa vàng tươi khắp cánh đồng. Những năm mùa màng bội thu, tháng Mười sao vui thế?

“Bao giờ cho đến tháng Mười,
                                               Thổi nồi cơm nếp vừa cười vừa ăn”.

                                       (Ca dao)

Tháng Mười là mùa gặt, là ngày hội, ngày Tết “cơm mới” rộn ràng thôn trang.

Lại nhớ bài hát Ngày mùa của nhạc sĩ Văn Cao khi đọc bài thơ Tháng Mười của Minh Phúc, và ta như được sống lại niềm vui tuổi thơ. Cuộc sống bình dị, thân thương hiện ra sau lũy tre xanh. Xóm thôn “náo nức” hăm hở, phấn khởi. Thóc vàng tươi phơi đầy sân, chất đầy bồ. “Cơm chăm” (gạo mới) màu đỏ sen, dẻo thơm, mẹ xới đầy những bát men, đàn con thơ ăn mãi không biết no, biết chán. Cảnh xóm thôn bộn bề rơm rạ. Cảnh trẻ con nô đùa ca hát. Cảnh le lói ánh đèn (đèn dầu) trong những mái nhà gianh, Nhịp sống làng quê một thời đã xa được tái hiện trong thơ Minh Phúc thật rộn ràng, thật tươi sắc, tươi màu:

 “Tháng Mười náo nức cơm chăm
                                                 Đỏ sen sóng hạt thơm đằm bát men
                                                 Rạ rơm, tiếng trẻ, ánh đèn”.

Những chữ và hình ảnh: “náo nức”, “đỏ sen”, “sóng hạt”, “ thơm đằm” là cái hồn của bức tranh quê, nói lên thật hay niềm vui hạnh phúc của nhà nhà xóm dưới làng trên quây quần trong bữa cơm gia đình giữa tháng Mười mùa gặt.

Thân thương biết bao hình ảnh người mẹ hiền đôn hậu, tần tảo, lo toan đang ngồi trước sân dưới ánh trăng thượng tuần để “nhẩm tính” những tháng ngày còn khó khăn phía trước: “Năm nay nhà thóc đủ ăn hết mùa”

Và gần gũi biết bao người chị gái hay lam hay làm “đang san rộng giỏ cua”- nghĩa là giỏ cua đầy mà chị đã bắt được trong suốt buổi “trưa nắng vàng”, giờ san rộng ra cho thoáng để cua khỏi bị chết ngạt, mai mang chợ bán. Thiết nghĩ, cũng cần lưu ý chữ “đẫy”, (trong câu thơ “Đồng triều lấm láp đẫy trưa nắng vàng”) được tác giả dùng rất khéo. Từ đẫy đồng nghĩa với các từ: cả, suốt, suốt cả. Điều đó nói lên người chị phải vất vả suốt cả buổi trưa hanh hao nắng tháng Mười mới bắt được giỏ cua đầy đó. Công việc nhà nông nhọc nhằn là thế, ai mà chẳng cảm thông chia sẻ?

Nhắc tới cua đồng, tôi chợt nhớ tới câu thơ “Lúa sớm bông thơm cua béo ghê” (Tảo đạo hoa hương giải chính phì) trong bài Quy hứng của Nguyễn Trung Ngạn (1289 - 1370) viết trong những tháng ngày tha hương khi đi sứ sang Tàu.

 Nguyễn Trung Ngạn, người làng Thổ Hoàng, huyện Thiên Thi (nay là huyện  Ân Thi, tỉnh Hưng Yên). Cùng cố quận với người xưa, nên tác giả bài thơ Tháng Mười cũng có nỗi nhớ “hương đồng gió nội”. Nhớ cua đồng triều, nhớ rươi bán ở chợ Măng trong dịp “Tháng chín đôi mươi, tháng mười mùng năm”...

 Thơ viết về quê hương, nếu cứ nhớ nhớ thương thương một cách chung chung thì nhạt nhẽo lắm, vô vị lắm! Tính cụ thể về địa danh, về cảnh sắc thiên nhiên, về con người sẽ làm tăng ý vị cho thơ viết về Quê hương, Đất nước. Với Minh Phúc thì đó là “Đọt tre đã dựng trăng đêm thượng tuần”, là “Đồng triều lấm láp đẫy trưa nắng vàng”, là chợ Măng có “rươi đáy Lộng Khê sang bán nhiều”, là “nẻo Giẽ, đường Cờ” - bãi thả trâu, đường đi học,... Là mẹ già, chị gái, là tuổi thơ hồn nhiên “Lớp trường, bè bạn, cánh diều chân đê”. Là cái thời khói lửa “thóc không thiếu một cân, quân không thiếu một người”, với tin chiến thắng trên tiền tuyến lớn anh hùng dội về; là niềm vui và hi vọng dào dạt của hàng ngàn, hàng vạn bà mẹ già, người vợ trẻ… ở đôi bờ sông Thương, sông Hồng, sông Mã, sông Lam,… đêm đêm “náo nức” nghe tin “Miền Nam đồng khởi: Bến Tre - bưng biền…”.

Mười sáu câu trong phần hai bài thơ Tháng Mười (từ câu Thoáng mà… đến hết bài) nói về tâm trạng của đứa con xa quê sau những năm dài trận mạc, rồi những tháng năm “bôn ba” sau đó mới được trở về thăm cố hương khi tuổi đã “tri thiên” với biết bao niềm vui, nỗi buồn, bâng khuâng, da diết...

Vui, khi nhìn thấy quê mẹ đổi thay: nào là nhà mái bằng “dọc ngang sừng sững”, nào là “Đồng triều đã phố đã hè”, nào là tiếng nhạc “xập xình” suốt ngày đêm… Nhưng vẫn chênh chao một nỗi buồn: Nẻo Giẽ, đường Cờ, đò ngang, ao làng “còn đâu” nữa? Tất cả đã thành kí ức. Xu hướng đô thị hoá đã làm nhạt nhoà đi cảnh sắc bình dị ngàn năm. Thật bâng khuâng, nuối tiếc!... Tuy nhiên, trong hoài niệm, trong sự vô cùng tiếc nuối “nét xưa phai nhạt” ấy, tác giả cũng không cực đoan, ác cảm với cái “xô bồ”- cái khởi đầu cho sự đổi thay. Điều đó thể hiện rõ nhất là khi tác giả quan tâm đến văn hoá nông thôn đang phát triển: “Chợ Măng thêm điểm bán hoa”,… Nếp sống văn hóa mới, cuộc sống mới ấm no, hạnh phúc với bao sắc màu, cung bậc, đầy ý vị đã đến với mọi người, mọi nhà nơi chôn nhau cắt rốn thân yêu.

Còn nỗi buồn sau một thời khói lửa, loạn lạc; nỗi buồn mang tính quy luật theo dòng chảy cuộc đời: “Tôi đi lính lâu ngày về quê ngoại / Dòng sông xưa vẫn bên lở bên bồi/ Khi tôi biết thương bà thì đã muộn / Bà chỉ còn là một nấm cỏ thôi" (Đò Lèn - Nguyễn Duy), cũng chính là tâm trạng của tác giả bài thơ Tháng Mười. Minh Phúc trở lại mái nhà thân yêu xưa khi người mẹ già đã “quy Phật”, trong thương nhớ chỉ mường tượng, chỉ “mơ thấy người” thôi. Người chị ngày nào còn là cô thôn nữ siêng năng, chăm chỉ, thì bây giờ “tóc đã bạc phơ”. Và bao người thân yêu nữa, nay ai còn ai mất? Vần thơ nuối tiếc, nhòa lệ của đứa con li hương:

                                                 “Bao giờ lại sáng nụ cười

                                      Những năm náo nức tháng Mười - cơm chăm?”.

 “Không có tình thì không phải là tài” (Vô tình bất thị tài). Viên Mai còn nói thêm trong Tùy Viên thi thoại: “Kẻ làm thơ không được đánh mất đi tấm lòng trẻ thơ”. Vì thơ là tiếng lòng trang trải. Đọc bài thơ Tháng Mười, ta có cảm nhận như thế. Đó là cảm xúc hồn nhiên, sâu lắng; là tình quê man mác, thấm đẫm trong từng câu thơ lục bát mộc mạc mà nên thơ. Và cao hơn hết thảy: Tình quê, ấy là ngọn nguồn của tình yêu Tổ quốc!

Thành phố Huế, ngày đầu xuân 2010

Tạ Đức Hiền

 

THƠ PUSKIN
Tác giả: PUSKIN
Giá: 60000 VNĐ
Mua hàng
Truyện Kiều
Tác giả: Nguyễn Du
Giá: 14000 VNĐ
Mua hàng
xem phim hanh dong2014 xem phim mahay nhat funny pranks2014 funny vines2014 funny fails2014 xem phim moihay nhat nghe hai hoai linhhay nhat