Video
| Danh nhân họ Bùi (22/04/2013) |
| Nhân sinh dưới bóng đại ngàn (19/04/2013) |
| Bài thơ Tháng Mười (Minh Phúc) (06/04/2013) |
| Sử học với hiện thực xã hội và cải cách, đổi mới (28/03/2013) |
| Việt Nam ba lần đánh Nguyên toàn thắng (28/03/2013) |
| Mười cuộc cải cách và đổi mới lớn trong Lịch sử Việt Nam (28/03/2013) |
- HÒN ĐÁ LẠ SẼ ĐƯỢC DI DỜI KHỎI ĐỀN HÙNG
- VỀ HAI LẦN LẬP XÃ ĐÀN VÀ THỜ XÃ THẦN DƯỚI ĐỜI VUA LÝ CÔNG UẨN
- CHẮP CÁNH, LIỀN CÀNH
- NGƯỜI “GIEO MẦM” ÔNG NGUYỄN HIẾN LÊ
- “PHỐ TRUNG QUỐC” Ở HÀ TĨNH
- CHÙA MỘT CỘT HAY LÀ VỈA HÈ HÀ NỘI
- KỶ NIỆM ĐẸP VỀ SỰ HỢP TÁC GIỮA HAI ĐƠN VỊ VĂN HOÁ - GIÁO DỤC
- HÌNH NHƯ…
- KHÔNG TIÊU HOÁ ĐƯỢC CHÍNH KIẾN
- KHÔNG SỢ VỢ
Lượt truy cập
Online: : 6
Liên kết website
Văn hóa & Giáo dục
CÂY ĐA ĐẦU LÀNG
Cây đa đầu làng quả thật dễ sợ hơn cây đa trên bờ giếng.Cây đa trên bờ giếng đã già, nhưng cây đa đầu làng lại cổ thụ hơn. Trông to lớn vô cùng với nhưng rễ phụ ăn hẳn xuống đất cũng đã biến thành những thân cây khác. Dưới gốc cây rễ bò lổm ngổm, khi nổi trên mặt đất, khi lửng lơ nửa chìm nửa nổi tạo nên những cái hốc ăn sâu vào rễ cây, hoặc ăn sâu xuống mặt đất. Các cụ bảo rằng trong các hốc đó có ngựa ngài ở, và các cụ giải thích ngựa ngài là những cặp rắn có mào, có khi là những cặp rắn trắng toát với mào đỏ chót.Không biết các cụ có đã trông thấy ngựa ngài thật không nhưng nghe lời các cụ tả, khi thế này, khi thế khác, và các cụ bảo ngựa ngài có phép biến hóa, muôn hình vạn trạng.
Ngay ở gốc cây đa, không biết ai đã xây từ bao giờ một bàn thờ nhỏ, với bài vị có bốn chữ Đại thụ linh thần.Bàn thờ có bát hương, hàng ngày hương nghi ngút cháy, và chân hương bao giờ cũng chật ních, màu đỏ xen lẫn màu xám của tàn hương. Lại có bình hoa, thường thấy cắm mấy bông huệ, mùi thơm quyện với mùi hương theo gió lan tủa ra xa. Hai bên mé bàn thờ là những bình vôi không biết của ai mang tới đặt ở đấy, to nhỏ đủ hạng, vôi ở miệng bình đã khô, và nhiều bình vôi màu trắng đã ngả sang một màu khác, màu tro nhạt hoặc màu vàng xám.
Và cả ở những rễ cây cũng lủng lẳng treo những bình vôi, mỗi cơn gió mạnh lại đưa đi đưa lại, các cụ bảo đêm hôm trông như những chiếc đầu lâu của bọn giặc Cờ Đen khi bị giết và bị bêu đầu.
Ở bàn thờ, còn có mấy đài rượu, mấy trăm vòng hoa ngũ sắc, và ở bên cạnh có treo những đôi hài xanh đỏ, những chiếc nón chóp, nón thượng bằng giấy trắng hoặc giấy màu với những quai tua sặc sỡ. Đấy là những nón của các bà, các cô, các cậu trú ngụ tại cây đa.
Gặp những ngày có gió, gió rung lá đa, gió lùa vào những cành đa rít lên như những tiếng hú, đêm khuya nghe rất ghê rợn.Rồi những lá vàng rụng xuống, lác đác, lạnh lùng như tiếng thì thầm của những âm hồn đang cùng nhau to nhỏ ở các cành đa.
Những câu chuyện về cây đa đầu làng
Theo lời các cụ, những đêm khuya thanh vắng có các bà các cô đánh võng trên cành cây, tiếng kẽo cà kẽo kẹt vang đi rất xa, lại có bà vừa đánh võng vừa ru con, tiếng hát véo von thật là thánh thót. Có cụ nói rằng, áo các bà xanh đỏ lờ mờ ẩn hiện những đêm sáng trăng suông. Ai đi về đêm, bắt gặp các bà các cô đánh võng đều phải nín thở cắm đầu cắm cổ chạy cho mau. Lại có người bảo, sáng sớm, những người đi làm đồng hoặc đi chợ qua gốc đa, có khi gặp bóng hai ba cô áo màu tha thướt tóc vấn đuôi gà, tung tăng đi từ cổng làng đến gốc đa thì biến mất.
Nghe nói mà rợn gáy! Thuở còn nhỏ, tôi không bao giờ dám đi qua gốc đa vào lúc chạng vạng tối, hoặc khi trời chưa sáng hẳn và cũng không bao giờ, khi có việc đi qua đầu làng tôi lại dám dừng chân đứng lại nơi này. Phải qua đó là tôi rảo cẳng bước cho mau.Còn khi tôi đã lớn, ra tỉnh và Hà Nội ở, thỉnh thoảng có dịp về làng, cũng rất ít khi tôi đi qua nơi đây vào lúc tối trời.Có một đôi lần qua đó, chỉ thấy âm u vắng vẻ với một sự yên lặng tĩnh mịch đến lạnh người. Gió đông nổi lên, lá trên cây xào xạc, mùi hương lẫn mùi hoa huệ ở bàn thờ đưa ra thoang thoảng giữa gió khuya...
Đêm khuya, nếu có tiếng chó cắn nhát gừng về phía đầu làng, các nhà các cụ bảo các con:
- Các bà các cô lại đi thăm làng!
Cây đa đầu làng cứ xanh tốt và sự hãi hùng của dân làng vẫn tồn tại đời này qua đời khác đối với những câu chuyện đã được kể lại về cây đa, về những ông bình vôi, về bàn thờ và nhất là về các bà, các cô, các cậu...
Dân làng hãi hùng nhưng dân làng vẫn kính cẩn không ai dám buông một lời nhạo báng, và cũng chẳng ai bảo ai là mê tín dị đoan.
Những ngày rằm, mồng một, những ngày lễ lạt, nếu người ta có cúng lễ ở nhà, nếu người ta có lên lễ ở chùa, thì ở gốc đa này, nơi bàn thờ cũng có nhiều bà nhiều cô trong làng mang đồ tới lễ bái.Những hôm đó, quang cảnh gốc đa đỡ vắng vẻ âm u.
Cây đa đầu làng, thường làng nào cũng có, và có lẽ cây đa nào cũng tương tự giống nhau. Câu ca dao ta có nhắc tới cây đa:
Đầu làng có một cây đa
Cuối làng cây gậy, ngã ba cây dừa
Dù anh đi sớm về trưa
Xin anh nghỉ bóng mát cây dừa nhà em!
Bóng mát cây dừa có lẽ có người đi sớm về trưa dừng chân nghỉ cho đỡ mệt nhất là trai gái làng, còn bóng mát cây đa, quả thật ở làng tôi, tôi không thấy mấy ai dừng chân nghỉ bước! Qua đấy người ta ngả nón đi cho mau, và ngày xưa người ta còn cưỡi ngựa, tôi còn được nhắc lại là người ta vẫn xuống ngựa dắt đi qua bàn thờ hẻo lánh này. Hẻo lánh vì cây đa ở đầu làng ngoài lũy tre xanh, hẻo lánh vì tuy gọi là đầu làng, nhưng khi đi khỏi cổng làng chưa phải là có nhà cửa dân làng ngay, hai bên đường làng ở nơi đây còn có mấy ao cá, mấy vườn cây vắng vẻ.
Nguồn: bachkhoatrithuc.vn
- Các tin bài khác:
- HÒN ĐÁ LẠ SẼ ĐƯỢC DI DỜI KHỎI ĐỀN HÙNG
- VỀ HAI LẦN LẬP XÃ ĐÀN VÀ THỜ XÃ THẦN DƯỚI ĐỜI VUA LÝ CÔNG UẨN
- CHẮP CÁNH, LIỀN CÀNH
- NGƯỜI “GIEO MẦM” ÔNG NGUYỄN HIẾN LÊ
- “PHỐ TRUNG QUỐC” Ở HÀ TĨNH
- CHÙA MỘT CỘT HAY LÀ VỈA HÈ HÀ NỘI
- KỶ NIỆM ĐẸP VỀ SỰ HỢP TÁC GIỮA HAI ĐƠN VỊ VĂN HOÁ - GIÁO DỤC
- HÌNH NHƯ…
- KHÔNG TIÊU HOÁ ĐƯỢC CHÍNH KIẾN
- KHÔNG SỢ VỢ
