xem phim haihay nhat xem phim chau tinh tri 2014 xem phim ma 2014 nghe nhac che hay


Hỗ trợ trực tuyến

0912344084
Bùi Phúc Hải

Lượt truy cập

Lượt truy cập : 1555750
Online: : 14

Liên kết website

Hỗ trợ thanh toán

Văn hóa & Giáo dục

NỖI ĐAU CỦA THIÊN TÀI (Một cuốn sách hay về các danh nhân Việt Nam, Minh Giang, NXB Văn học, 2012)

 

 

  

 

 

 

                                  Mấy lời vào sách

  

Nội dung cuốn sách này đụng đến những vấn đề lớn của Văn học sử Việt Nam. Những vấn đề đó thuộc về các vĩ nhân: Nguyễn Trãi, Nguyễn Du, Hồ Xuân Hương, Mạc Đĩnh Chi, Ngô Thì Nhậm... Đây là những vấn đề khiến các nhà học giả, các nhà văn đã tốn khá nhiều giấy mực. Và hiện nay, người đọc vẫn đòi hỏi những tìm tòi, phát hiện mới để đi tới chân lý; chí ít là các phát hiện, các luận điểm đưa ra được giới nghiên cứu văn học quan tâm và gặp nhau ở một số điểm nào đó. Các thế hệ nghiên cứu kế tiếp lại tiếp tục làm phong phú thêm khu vườn học thuật với những phát hiện mới, những sáng tạo mới nữa. Bởi vì, cuộc đời và sự nghiệp của các thiên tài là vô cùng phong phú, đến nỗi vào mỗi thời điểm khác nhau, đứng ở mỗi góc nhìn khác nhau lại có thể phát hiện ra những vấn đề đưa đến những kết luận khác nhau... Và, vào bất cứ lúc nào, chuyện về các vĩ nhân dường như vẫn còn đang tiếp tục.

Ở đây, tôi không phải làm công việc khai quật trong lịch sử văn học, mà chỉ là dựa vào những tư liệu văn học của các bậc tiền bối đã tìm tòi giới thiệu, chỉ khác nhau là cũng bằng những tư liệu văn học và sử học đã có mà tôi bạo gan trình bày lại theo cách hiểu của mình. Ví dụ: Ai cũng biết câu thơ nổi tiếng của Hoàng Sào: “Bán thân cung kiếm bằng thiên túng/ Nhất trạo giang sơn tận địa duy - Dịch nghĩa: “Nửa đời cung kiếm trời ngang dọc/ Một mái chèo đi khắp non sông”. Thế rồi khi đọc “Truyện Kiều của Nguyễn Du, chúng ta gặp câu thơ rất hay: “Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo”. ở đây chúng ta lầm tưởng rằng, Nguyễn Du đã dịch câu thơ của Hoàng Sào (Trung Quốc). Chúng ta gặp phải hai cửa ải: Cửa ải thứ nhất là: “Bán thân cung kiếm” thì không thể dịch ra tiếng Việt là “Gươm đàn nửa gánh”, bởi vì hai chữ “cung kiếm” không thể dịch là “gươm đàn” được. Cửa ải thứ hai là, nhân vật Từ Hải trong "Truyện Kiều" là một anh hùng với bề ngoài “Râu hùm, hàm én, mày ngài/ Vai năm tấc rộng, thân mười thước cao/ Đường đường một đấng anh hào/ Côn quyền hơn sức, lược thao gồm tài” thì không hề thấy một chút nào “gươm đàn” trong phong thái con người “lược thao gồm tài” ấy. Từ Hải là nhân vật anh hùng mà Thúy Kiều rất kính trọng và cũng rất yêu, vì nhân cách và tiếng tăm của con người “Phong trần mài một lưỡi gươm/Những phường giá áo túi cơm sá gì” - người anh hùng ấy không biết nghe đàn, càng không biết gảy đàn, nhưng Thúy Kiều là một nghệ sĩ vừa biết sáng tác nhạc, vừa thành thạo ngón đàn nguyệt.

Vậy thì câu thơ “Giang hồ quen thú vẫy vùng/ Gươm đàn nửa gánh, non sông một chèo” rõ ràng là nói về Từ Hải, chứ không phải ai khác. Trong tiểu thuyết “Đoạn trường tân thanh” bằng văn xuôi của Thanh Tâm tài nhân, nhân vật Từ Hải là một anh hùng thảo dã với cốt cách một hiệp khách. Nhưng nhân vật Từ Hải trong "Truyện Kiều" của Nguyễn Du được nâng lên thành một hiệp khách và nghệ sĩ trong một con người. Đó là nhân vật lý tưởng của Nguyễn Du. Mẫu người này gần giống với thi nhân Lý Bạch mà Nguyễn Du hết sức ngưỡng mộ. Xin nói đôi điều về nhà thơ Lý Bạch đời Đường (Trung Quốc). Đó là một con người mà tài thơ được tôn vinh là bậc Tiên thi (thơ Tiên), bên cạnh bậc Thánh thi là Đỗ Phủ. Cuộc sống của Lý Bạch rất giống với cuộc sống Nguyễn Du: một thanh kiếm, một cây đàn tỳ bà và một bầu rượu. Lý Bạch giỏi kiếm thuật, mà sự thật Lý Bạch là một hiệp khách giang hồ, nên ông đã tìm tới cuộc khởi nghĩa của Lý Hân, định lật đổ triều đình của Đường Huyền Tông. Việc không thành, ông cũng bị án xử chém như Lý Hân - nhưng sau đó được ân xá nên thoát chết. Nguyễn Du mười chín tuổi đi thi chỉ đỗ tú tài, nhưng nhờ thế mình là con trai của Tể tướng Nguyễn Nghiễm nên được sung vào quân đội, với chức quan võ cấp thấp. Ông luôn đeo bên mình cây gươm dài (trong thơ, Nguyễn Du đã nhiều lần nhắc đến cây gươm ấy, coi nó như biểu tượng của chí làm trai thời loạn), một cây đàn nguyệt đã trở thành kẻ tri âm của nhà thơ - và đặc biệt là một bầu rượu nữa.

Phong cách của Nguyễn Du rất giống với phong cách Lý Bạch, nhưng tính cách Nguyễn Du lại hoàn toàn khác với tính cách của Tiên thi. Đó là: Lý Bạch là một hiệp khách giang hồ tìm đến cuộc khởi nghĩa của Lý Hân; Nguyễn Du là một võ quan với thanh kiếm, cây đàn cùng bầu rượu, nhưng đã không hưởng ứng cuộc khởi nghĩa của anh em nhà Tây Sơn. Nguyễn Du trốn tránh không gặp vua Quang Trung, trong khi đó thì anh ruột là Nguyễn Nễ, anh vợ là Đoàn Nguyễn Tuấn đã ra làm quan với Tây Sơn,... và rất được triều đình Quang Trung trọng hậu. Nguyễn Du chấp nhận cuộc sống “mười năm gió bụi” ở vùng quê vợ ở Vũ Thư - Thái Bình. Sau khi triều đình Tây Sơn sụp đổ, Nguyễn Du ra làm quan với Gia Long (vua Thế tổ nhà Nguyễn).

Khi chưa ra làm quan với nhà Nguyễn, thi hào Nguyễn Du sống trong cảnh nghèo túng. Chúng ta hiểu thêm tâm sự của ông khi đọc bài thơ “Uống rượu” (“Đối tửu” - trong thơ chữ Hán của ông):

Ngồi bên cửa sổ, mắt hơi say

Nhìn thảm rêu xanh hoa rụng đầy

Khi sống không dốc bình cạn chén

Xuống mồ ai tưới rượu cho đây?

Xuân tàn dần, oanh vàng bay nốt

Ngày tháng thúc ngầm tóc bạc thay

Thế sự phù vân buồn chán quá!

Trăm năm ta chỉ say và say.

                                        (Minh Giang dịch)

Thế sự phù vân là “việc đời như mây nổi”, đã khiến nhà thơ Tố Như buồn chán quá. Có lẽ lúc này ông đã hoàn toàn tuyệt vọng trước thời cuộc. May sao, từ năm 1796 ông đã đưa cả gia quyến về quê Hồng Lĩnh. Trong tình thế tuyệt vọng ấy, ông đã gặp tác phẩm văn xuôi “Đoạn trường tân thanh” của Thanh Tâm tài nhân để dựa vào cốt truyện đó mà sáng tạo nên "Truyện Kiều" - một thi phẩm vào loại kiệt tác của nhân loại, lưu lại cho muôn đời sau.

Nhân đây tôi xin dâng nén tâm hương trước linh hồn Đại sư phụ Tố Như bằng những câu thơ lục bát để ghi nhớ cơ duyên ra đời "Truyện Kiều":

         Khi mộng gác vàng tiêu tan

Giữ nguyên thanh kiếm cây đàn làm vui

         Ngờ đâu vật đổi sao dời

Gươm đàn nửa gánh, quê người lang thang

         Mười năm gió bụi tha phương

Trở về Hồng Lĩnh quê hương thông ngàn

             Túi thơ gắn với gươm đàn 

              Rượu ngon bên gối, trăng tàn bên song

         Ngoài khơi sóng biển mênh mông

Nỗi đau nhân thế trong lòng trào dâng

           Lúc say múa kiếm dưới trăng 

                Tỉnh ra lại gảy khúc vàng canh khuya

                   Sang chơi Động Gián(1)  liền kề

                 Nhìn xem phong cảnh có bề thanh thanh

         Đây quê người đẹp La Thành(2)

Cơ duyên đưa đến nổi danh "Truyện Kiều"

         Lời quê nhắc lại đôi điều

Nhớ về Động Gián quê nghèo Hoan Châu(3).

     

    Thăng Long - Hà Nội tròn 1000 năm tuổi 

                                                 Canh Dần, 2010  

                                                      Minh Giang



(1) Động Gián ở làng Cổ Đạm, gần làng Tiên Điền - quê hương Nguyễn Du. Theo nhật ký của Tiến sĩ Nguyễn Mai - dòng dõi Nguyễn Du - thì chính Tố Như đã sáng tác "Truyện Kiều" ở Động Gián - Cổ Đạm vào thời điểm khi đã trở về Hồng Lĩnh (1796) sau 10 năm gió bụi ở đất Bắc.

2) Qua bài thơ "Điếu ca nương La Thành" mà sau này người đời mới biết ca nương đó tên là Nguyệt, là người tình của Tố Như.

  (3) Hoan Châu là tên xưa của Hà Tĩnh (thời xứ Nghệ gồm có Hoan Châu và Diễn Châu).

 

THƠ PUSKIN
Tác giả: PUSKIN
Giá: 60000 VNĐ
Mua hàng
Truyện Kiều
Tác giả: Nguyễn Du
Giá: 14000 VNĐ
Mua hàng

choi game, tin tuc game 2014, phim sec, game moi nhat, tin game 2014, kgamevn, su kien game, kenh game viet, tin tuc game hay nhat, tin game viet nam, tin game viet nam, thong tin game, trum choi game, gamethu47, game viet, tin game hay, tin tuc moi, choi game hay, blog lam dep, game vui, choi game, kizi games, game hay